Ngày người phụ nữ học được cách “tuyệt tình” với một điều, ấy là lúc phúc khí ùa về

Người ta hay bảo nhau rằng phụ nữ sướng hay khổ là ở tấm chồng, ở nhà chồng. Nhưng đi qua bao thăng trầm của hôn nhân, nếm đủ đắng cay ngọt bùi, nhiều người mới chợt bừng tỉnh nhận ra: Hạnh phúc của đời mình thực chất nằm ở cách mình đối đãi với chính bản thân. Ngày bạn ngừng vơ vào mình những trách nhiệm không tên, ngừng cố gắng làm vừa lòng cả thiên hạ mà quên mất tiếng thở dài của chính mình ở trong gương, ấy là lúc bạn mở cửa đón phúc khí. Sự “tuyệt tình” ở đây không phải là nhẫn tâm với người, mà là sự bao dung muộn màng dành cho chính bản thân mình.

Nỗi khổ tâm mang tên “người phụ nữ quá biết điều”

Từ khi sinh ra và lớn lên, phần đông phụ nữ chúng ta luôn được dạy phải biết điều, phải hi sinh, nhẫn nhịn và thấu hiểu cho người khác. Lấy chồng rồi, sự “biết điều” ấy lại càng bị bòn rút đến kiệt cùng. Chị em lúc nào cũng vội vàng tất tả, sáng lo bữa sáng cho con, chiều tan làm lại ba chân bốn cẳng tạt qua khu chợ xép để kịp bữa cơm tối cho chồng. Quần áo ai bẩn cũng một tay mình giặt, nhà cửa bề bộn cũng một tay mình lau. Thậm chí, bên nội bên ngoại có giỗ chạp, họ hàng có lời ra tiếng vào, người phụ nữ cũng nuốt ngược tủi thân vào trong để giữ cho nhà cửa được ấm êm.

Chúng ta cứ nghĩ rằng, mình cứ cho đi vô điều kiện, mình cứ ngoan ngoãn đóng vai một người vợ hiền, dâu thảo thì sẽ đổi lại được sự trân trọng. Nhưng sự thật ở đời thường phũ phàng lắm. Bạn càng làm nhiều, người ta càng coi đó là điều hiển nhiên. Bạn càng ôm đồm, người ta càng ỷ lại. Đến một lúc nào đó, khi ốm đau nằm xuống hay khi mệt mỏi rã rời cần một bờ vai, nhìn quanh chẳng có ai chia sẻ, bạn mới xót xa nhận ra mình đã tự vắt kiệt thanh xuân để chạy theo những kỳ vọng không bao giờ là đủ của người đời. Sự cam chịu không mang lại hạnh phúc, nó chỉ bào mòn đi sinh khí và nụ cười của một người đàn bà.

Sự “tuyệt tình” đáng giá nhất: Ngừng ôm đồm và thôi kỳ vọng

Sẽ có một ngày, thường là sau những giọt nước mắt vỡ lở trong đêm, người phụ nữ bỗng nhiên “tỉnh ngộ”. Đó là ngày họ học được cách “tuyệt tình”. Tuyệt tình ở đây không có nghĩa là rũ bỏ gia đình, ruồng rẫy chồng con hay trở nên cay nghiệt vứt bỏ đạo lý. Tuyệt tình ở đây là nhẫn tâm cắt đứt sợi dây của sự “ôm đồm”, là dám nói “không” với những đòi hỏi vô lý, là ngừng kỳ vọng vào sự công nhận của người khác.

Đó là ngày bạn để mặc cái bát chưa rửa trong bồn qua đêm vì mình đang sốt nhẹ, thay vì cố gượng dậy làm cho xong rồi ngất xỉu. Đó là ngày bạn bảo chồng: “Hôm nay em mệt, anh tự nấu cơm hoặc gọi đồ ăn ngoài nhé”, mà không kèm theo bất kỳ sự áy náy hay tội lỗi nào. Đó là ngày bạn bơ đi ánh mắt dò xét của những người họ hàng độc hại, bỏ ngoài tai những lời bình phẩm về cách bạn dạy con hay chi tiêu. Bạn nhận ra rằng, trời có sập xuống thì thế giới này vẫn quay, và nhà có thiếu bàn tay bạn một ngày dọn dẹp cũng chẳng ai chết đói cả. Sự “tuyệt tình” ấy cắt đứt thói quen đóng vai nạn nhân, giải phóng người phụ nữ khỏi cái lồng vô hình mang tên “hoàn hảo”. Dám buông bỏ sự cầu toàn, dám để cho người khác tự chịu trách nhiệm với phần việc của họ, đó chính là lúc bạn làm chủ lại cuộc đời mình.

Ngày phụ nữ học cách tuyệt tình với bản thân để đón phúc khí về đời sống - Ảnh 2.

Khi bạn biết thương mình, phúc khí tự nhiên ùa tới

Nhiều người sợ rằng khi mình bớt hi sinh đi, gia đình sẽ xào xáo, chồng con sẽ chê trách. Nhưng thực tế thường ngược lại. Khi bạn học được cách tuyệt tình với sự cam chịu, bạn bắt đầu có thời gian để thở, để ngắm mình trong gương, để bôi một chút son, mua một chiếc váy mới hay đơn giản là ngủ đủ giấc. Tinh thần thoải mái, gương mặt tự nhiên sẽ sáng bừng, nụ cười cũng tươi tắn và chân thật hơn.

Phúc khí của một người đàn bà không rơi từ trên trời xuống, cũng không phải do ông trời ban phát. Phúc khí tỏa ra từ chính tâm thế bình ổn, từ sự tự tin và tình yêu thương bản thân sâu sắc. Khi bạn không còn bực dọc vì kiệt sức, không khí trong nhà bỗng nhiên nhẹ nhõm đến lạ. Chồng bạn thấy vợ vui vẻ, bớt cằn nhằn thì tự khắc cũng muốn gần gũi và san sẻ. Con cái thấy mẹ thảnh thơi, chúng cũng lớn lên trong sự bình an. Hóa ra, khi bạn biết “tuyệt tình” với những gánh nặng không đáng có, cả thế giới xung quanh bỗng chốc dịu dàng lại. Cuộc đời phụ nữ ngắn ngủi lắm, đừng đợi đến lúc tóc đã điểm bạc mới xót xa cho mình. Hãy học cách buông tay đúng lúc, tuyệt tình đúng chỗ, để những năm tháng sau này, mỗi ngày mở mắt ra đều là một ngày thong dong và viên mãn.